石(上巩下石)

(宋代)安道

突兀倚苍穹,谁云巧妙工。
滴□岩已竭,神运□常空。
人入嵌□里,春归秋□中。
□翁何处在,孤塔凛高风。

《石(上巩下石)》拼音标注

shí ( shàng gǒng xià shí )
tū wù yǐ cāng qióng,
shúi yún qiǎo miào gōng。
dī □ yán yǐ jié,
shén yùn □ cháng kōng。
rén rù qiàn □ lǐ,
chūn gūi qīu □ zhōng。
□ wēng hé chù zài,
gū tǎ lǐn gāo fēng 。