昭君出塞图

(元代)艾性夫

长门写遍泥金贴,春风暗老如花靥。
臂纱尚护红守宫,妾命君恩尽如叶。
一朝结束嫁荒陲,一马前导五马随。
老奚并辔相笑语,双袖自抱琵琶啼。
边风吹碎结如梦,云长只有孤鸿送。
早知毡帐是羊车,却把黄金博青冢。
向来玉锁摇铜环,咫尺不得窥天颜。
只今堕在万里外,日光那到祁连山。
女色自矜还自悮,画史欺君君莫怒。
甘向匈奴作妇翁,而翁首祸羞千古。

《昭君出塞图》拼音标注

zhāo jūn chū sāi tú
cháng mén xiě biàn ní jīn tiē,
chūn fēng àn lǎo rú huā yè。
bì shā shàng hù hóng shǒu gōng,
qiè mìng jūn ēn jǐn rú yè。
yī zhāo jié shù jià huāng chúi,
yī mǎ qián dǎo wǔ mǎ súi。
lǎo xī bìng pèi xiāng xiào yǔ,
shuāng xìu zì bào pí pá tí。
biān fēng chūi sùi jié rú mèng,
yún cháng zhǐ yǒu gū hóng sòng。
zǎo zhī zhān zhàng shì yáng chē,
què bǎ huáng jīn bó qīng zhǒng。
xiàng lái yù suǒ yáo tóng huán,
zhǐ chǐ bù dé kūi tiān yán。
zhǐ jīn duò zài wàn lǐ wài,
rì guāng nà dào qí lián shān。
nv̌ sè zì jīn huán zì wù,
huà shǐ qī jūn jūn mò nù。
gān xiàng xiōng nú zuò fù wēng,
ér wēng shǒu huò xīu qiān gǔ 。