咏蜡梅

(宋代)项安世

枯疏寒影变丰庞,的皪冰肌染沁黄。
难免世人栀蜡议,赖凭天骨蕙不香。
情知不作和羹计,老去谁能弄粉妆。
却笑南枝心未死,寿阳新额小红裳。

《咏蜡梅》拼音标注

yǒng là méi
kū shū hán yǐng biàn fēng páng,
de lì bīng jī rǎn qìn huáng。
nán miǎn shì rén zhī là yì,
lài píng tiān gǔ hùi bù xiāng。
qíng zhī bù zuò hé gēng jì,
lǎo qù shúi néng nòng fěn zhuāng。
què xiào nán zhī xīn wèi sǐ,
shòu yáng xīn é xiǎo hóng cháng 。