清明登胶山四首 其三

(宋代)安道

莓苔称坐翠沾衣,对景无因问是非。幽谷藏春樵径没,古碑封藓字痕稀。

人来绝顶双峰抱,云落平芜一鸟飞。咫尺家山游兴熟,那堪佳节更相违。

《清明登胶山四首 其三》拼音标注

qīng míng dēng xiáo shān sì shǒu qí sān
méi tái chēng zuò cùi zhān yī,
dùi jǐng wú yīn wèn shì fēi。
yōu gǔ cáng chūn qiáo jìng méi,
gǔ bēi fēng xiǎn zì hén xī。
rén lái jué dǐng shuāng fēng bào,
yún luò píng wú yī niǎo fēi。
zhǐ chǐ jiā shān yóu xīng shú,
nà kān jiā jié gèng xiāng wéi。