风雨窃喜偶成古风一篇飞敢谓念切民依聊自遣夜窗孤寂耳
(宋代)安道
昔从郊野自闲游,偶闻父老语西畴。谓自入秋无滴雨,桔槔欲敝不胜愁。
归来日日望云气,长空一色虹霓未。拟向神龙寄片语,暂借银河惠不费。
昨宵微雨过墙来,连朝淅沥润莓苔。银丝错落舞金井,碎珠千万下瑶台。
从斯高下齐沾足,一望平畴争吐绿。而今庶可卜西成,会见年丰敦善俗。
田家交庆乐难支,群深颂祷发讴思。倩得书生一支笔,写出万家喜雨诗。
我为农民志欣幸,甘泽滂沱沛四境。可知天本悯群黎,特虑无人为民请。
《风雨窃喜偶成古风一篇飞敢谓念切民依聊自遣夜窗孤寂耳》拼音标注
fēng yǔ qiè xǐ ǒu chéng gǔ fēng yī piān fēi gǎn wèi niàn qiē mín yī liáo zì qiǎn yè chuāng gū jì ěr
xī cóng jiāo yě zì xián yóu,
ǒu wén fù lǎo yǔ xī chóu。
wèi zì rù qīu wú dī yǔ,
jié gāo yù bì bù shèng chóu。
gūi lái rì rì wàng yún qì,
cháng kōng yī sè hóng ní wèi。
nǐ xiàng shén lóng jì piàn yǔ,
zàn jiè yín hé hùi bù fèi。
zuó xiāo wēi yǔ guò qiáng lái,
lián zhāo xī lì rùn méi tái。
yín sī cuò luò wǔ jīn jǐng,
sùi zhū qiān wàn xià yáo tái。
cóng sī gāo xià qí zhān zú,
yī wàng píng chóu zhēng tǔ lv̀。
ér jīn shù kě bǔ xī chéng,
hùi jiàn nián fēng dūn shàn sú。
tián jiā jiāo qìng lè nán zhī,
qún shēn sòng dǎo fā ōu sī。
qiàn dé shū shēng yī zhī bǐ,
xiě chū wàn jiā xǐ yǔ shī。
wǒ wèi nóng mín zhì xīn xìng,
gān zé pāng tuó pèi sì jìng。
kě zhī tiān běn mǐn qún lí,
tè lv̀ wú rén wèi mín qǐng。