甲寅南还

(宋代)安道

千茎黑发堕京尘,病体还留见老亲。幸慰倚庐归海角,愧将啜茗当长珍。

家无长物人逾健,野有清泉酿更醇。从此名心淡如水,东风吹绿满池春。

《甲寅南还》拼音标注

jiǎ yín nán huán
qiān jīng hēi fā duò jīng chén,
bìng tǐ huán líu jiàn lǎo qīn。
xìng wèi yǐ lú gūi hǎi jiǎo,
kùi jiāng chuò míng dāng cháng zhēn。
jiā wú cháng wù rén yú jiàn,
yě yǒu qīng quán niàng gèng chún。
cóng cǐ míng xīn dàn rú shǔi,
dōng fēng chūi lv̀ mǎn chí chūn。