屏居山中忽闻先帝宾天不胜哀感恭赋以志攀髯之恋 其二

(明代)安希范

虽蒙放弃老丘园,旋复衣冠两被恩。岂有涓埃酬海岳,祇惭衰朽负乾坤。

草茅迹远阍难叩,葵藿忱微手自扪。望阙不胜频洒泪,未传哀诏巳声吞。

《屏居山中忽闻先帝宾天不胜哀感恭赋以志攀髯之恋 其二》拼音标注

píng jū shān zhōng hū wén xiān dì bīn tiān bù shèng āi gǎn gōng fù yǐ zhì pān rán zhī liàn qí èr
sūi méng fàng qì lǎo qīu yuán,
xuán fù yī guān liǎng bèi ēn。
qǐ yǒu juān āi chóu hǎi yuè,
qí cán shuāi xǐu fù gān kūn。
cǎo máo jī yuǎn hūn nán kòu,
kúi huò chén wēi shǒu zì mén。
wàng què bù shèng pín sǎ lèi,
wèi chuán āi zhào sì shēng tūn。