北窗雅言寄朱仁叔
(宋代)敖陶孙
风日暖,天大裘。
蝇飞打窗油,北窗坟策高於丘。
我欲发视劳牵抽,把酒起望天门陬。
斜鸿书破半张纸,枯荷纲空散铅水。
机中挑出锦文诗,泪满鸳鸯半身紫。
新愁波不穷,后愁更随风。
美人如娇春,何物可御冬。
古人已恨愁不足,却遣今人送愁续。
轻将玉斧赠吴刚,漏得寒光照孤宿。
素女为天拣退丝,伶伦猛截孤生枝。
沙虫含冤射千载,谁劝黄竹栽瑶池。
歌夜长,歌夜短,淮南桂枝香满满。
为君持酒寿金人,少待露盘辞玉碗。
蝇飞打窗油,北窗坟策高於丘。
我欲发视劳牵抽,把酒起望天门陬。
斜鸿书破半张纸,枯荷纲空散铅水。
机中挑出锦文诗,泪满鸳鸯半身紫。
新愁波不穷,后愁更随风。
美人如娇春,何物可御冬。
古人已恨愁不足,却遣今人送愁续。
轻将玉斧赠吴刚,漏得寒光照孤宿。
素女为天拣退丝,伶伦猛截孤生枝。
沙虫含冤射千载,谁劝黄竹栽瑶池。
歌夜长,歌夜短,淮南桂枝香满满。
为君持酒寿金人,少待露盘辞玉碗。
《北窗雅言寄朱仁叔》拼音标注
běi chuāng yǎ yán jì zhū rén shū
fēng rì nuǎn,
tiān dà qíu。
yíng fēi dǎ chuāng yóu,
běi chuāng fén cè gāo yú qīu。
wǒ yù fā shì láo qiān chōu,
bǎ jǐu qǐ wàng tiān mén zōu。
xié hóng shū pò bàn zhāng zhǐ,
kū hé gāng kōng sàn qiān shǔi。
jī zhōng tiāo chū jǐn wén shī,
lèi mǎn yuān yāng bàn shēn zǐ。
xīn chóu bō bù qióng,
hòu chóu gèng súi fēng。
měi rén rú jiāo chūn,
hé wù kě yù dōng。
gǔ rén yǐ hèn chóu bù zú,
què qiǎn jīn rén sòng chóu xù。
qīng jiāng yù fǔ zèng wú gāng,
lòu dé hán guāng zhào gū sù。
sù nv̌ wèi tiān jiǎn tùi sī,
líng lún měng jié gū shēng zhī。
shā chóng hán yuān shè qiān zài,
shúi quàn huáng zhú zāi yáo chí。
gē yè cháng,
gē yè duǎn,
huái nán gùi zhī xiāng mǎn mǎn。
wèi jūn chí jǐu shòu jīn rén,
shǎo dài lù pán cí yù wǎn 。