登东山
(明代)白圻
为爱东山一登眺,谢公游处事多违。奕棋人去亭空在,洗屐池閒草自辉。
明月每依江水落,白云时逐野僧归。风流千古悲陈迹,独倚高楼送夕晖。
《登东山》拼音标注
dēng dōng shān
wèi ài dōng shān yī dēng tiào,
xiè gōng yóu chù shì duō wéi。
yì qí rén qù tíng kōng zài,
xǐ jī chí xián cǎo zì hūi。
míng yuè měi yī jiāng shǔi luò,
bái yún shí zhú yě sēng gūi。
fēng líu qiān gǔ bēi chén jī,
dú yǐ gāo lóu sòng xī hūi。