李翰林墓

(唐代)白珽

出城得佳山,两峰特奇诡。
一如植躬圭,一峰拱而侍。
我见犹爱之,而况谪仙子。
孤坟在其下,政尔直一死。
谪仙真仙人,出处见诸史。
岂敢傲吾君,辛苦植唐祀。
嗟予偘偘者,尘土正如此。
停车不忍发,载拜颡有泚。
仰止青山高,清风与终始。
孰谓千载人,不在天地里。

《李翰林墓》拼音标注

lǐ hàn lín mù
chū chéng dé jiā shān,
liǎng fēng tè qí gǔi。
yī rú zhí gōng gūi,
yī fēng gǒng ér shì。
wǒ jiàn yóu ài zhī,
ér kuàng zhé xiān zǐ。
gū fén zài qí xià,
zhèng ěr zhí yī sǐ。
zhé xiān zhēn xiān rén,
chū chù jiàn zhū shǐ。
qǐ gǎn ào wú jūn,
xīn kǔ zhí táng sì。
jiē yú kǎn kǎn zhě,
chén tǔ zhèng rú cǐ。
tíng chē bù rěn fā,
zài bài sǎng yǒu cǐ。
yǎng zhǐ qīng shān gāo,
qīng fēng yǔ zhōng shǐ。
shú wèi qiān zài rén,
bù zài tiān dì lǐ 。