青竹杖歌
(清代)白永修
男儿不得遍览天下奇,荒村埋头如茕嫠。几度赍粮甫欲出,行蜗复缩故壳栖。
忽然两腋生羽翼,腾骞身疑跨蛟螭。五岳饱看日未晏,时闻耳畔猎猎寒风嘶。
握中不知是何物,但觉滑润胜琉璃。谛视始惊一竹杖,乃葛仙翁之所贻。
质坚色净高九节,太乙不敢夸青藜。嗟余微生逐蠓蠛,仰屋著书自笑痴。
未与仙翁有夙分,何来投赠蒙提携。得非游痴结胸往,无力造物哀我穷黔黎。
归来高挂那敢拄,晓色著壁横苍霓。杖兮杖兮勿化蜿蜒去,扶我更上青云梯。
《青竹杖歌》拼音标注
qīng zhú zhàng gē
nán ér bù dé biàn lǎn tiān xià qí,
huāng cūn mái tóu rú qióng lí。
jī dù jī liáng fǔ yù chū,
xíng guā fù suō gù ké qī。
hū rán liǎng yì shēng yǔ yì,
téng qiān shēn yí kuà jiāo chī。
wǔ yuè bǎo kàn rì wèi yàn,
shí wén ěr pàn liè liè hán fēng sī。
wò zhōng bù zhī shì hé wù,
dàn jué huá rùn shèng líu lí。
dì shì shǐ liáng yī zhú zhàng,
nǎi gé xiān wēng zhī suǒ yí。
zhí jiān sè jìng gāo jǐu jié,
tài yǐ bù gǎn kuā qīng lí。
jiē yú wēi shēng zhú měng miè,
yǎng wū zhù shū zì xiào chī。
wèi yǔ xiān wēng yǒu sù fēn,
hé lái tóu zèng méng tí xié。
dé fēi yóu chī jié xiōng wǎng,
wú lì zào wù āi wǒ qióng qián lí。
gūi lái gāo guà nà gǎn zhǔ,
xiǎo sè zhù bì héng cāng ní。
zhàng xī zhàng xī wù huà wān yán qù,
fú wǒ gèng shàng qīng yún tī。