凄凉犯 寒柝
(宋代)安道
霜钟一发。收鱼錀、千门灯火初揭。腷膊何声,檐头墙角,高低相接。
凄清幽咽。乍疑是、砧敲凉月。却原来、无衣何处,手冻心如结。
听到三更尽,虬箭频催,几曾得歇。珠楼锦帐,梦巫山、云峰叠叠。
日出酣眠,那知道、更残漏彻。却还愁,酸风酝酿来夜雪。
《凄凉犯 寒柝》拼音标注
qī liáng fàn hán tuò
shuāng zhōng yī fā。
shōu yú lún 、 qiān mén dēng huǒ chū jiē。
bì bó hé shēng,
yán tóu qiáng jiǎo,
gāo dī xiāng jiē。
qī qīng yōu yān。
zhà yí shì 、 zhēn qiāo liáng yuè。
què yuán lái 、 wú yī hé chù,
shǒu dòng xīn rú jié。
tīng dào sān gèng jǐn,
qíu jiàn pín cūi,
jī céng dé xiē。
zhū lóu jǐn zhàng,
mèng wū shān 、 yún fēng dié dié。
rì chū hān mián,
nà zhī dào 、 gèng cán lòu chè。
què huán chóu,
suān fēng yùn niàng lái yè xuě。