客说嵩顶松实甚佳
(宋代)吕本中
飘飖山中女,绿毛以为衣。但食青松子,不死亦不饥。
昼想此仙人,夜或梦见之。客云嵩高顶,长松乱纷披。
拔地起霜干,盘空缺虬枝。惜无长臂人,挽此须与鬐。
但闻云间子,时被天风吹。愧我一食身,何由揖仙姿。
欲学餐松法,人间了无师。
《客说嵩顶松实甚佳》拼音标注
kè shuō sōng dǐng sōng shí shén jiā
piāo yáo shān zhōng nv̌,
lv̀ máo yǐ wèi yī。
dàn shí qīng sōng zǐ,
bù sǐ yì bù jī。
zhòu xiǎng cǐ xiān rén,
yè huò mèng jiàn zhī。
kè yún sōng gāo dǐng,
cháng sōng luàn fēn pī。
bá dì qǐ shuāng gān,
pán kōng quē qíu zhī。
xī wú cháng bì rén,
wǎn cǐ xū yǔ qí。
dàn wén yún jiān zǐ,
shí bèi tiān fēng chūi。
kùi wǒ yī shí shēn,
hé yóu yī xiān zī。
yù xué cān sōng fǎ,
rén jiān le wú shī。
- 上一篇:邦杰惠砚纸墨三物谨成古体诗一首上谢
- 下一篇:贤令山