和汪教授

(宋代)吕本中

羡君须作缘坡竹,饱饭我诗声彻屋。闭门不出冰经旬,坐看禅房花柳簇。

却记冰霜冰地时,半夜小园风折木。一尊相对任浊清,三径闲行漫松菊。

长篇短句冰盈轴,想像清香有馀馥。问君何以得此妙,未润只缘山有玉。

我穷犹敢和君诗,不留和气满脐腹。搜寻险韵少工夫,敢与诸公斗迟速。

《和汪教授》拼音标注

hé wāng jiào shòu
xiàn jūn xū zuò yuán pō zhú,
bǎo fàn wǒ shī shēng chè wū。
bì mén bù chū bīng jīng xún,
zuò kàn shàn fáng huā lǐu cù。
què jì bīng shuāng bīng dì shí,
bàn yè xiǎo yuán fēng zhé mù。
yī zūn xiāng dùi rèn zhuó qīng,
sān jìng xián xíng màn sōng jú。
cháng piān duǎn jù bīng yíng zhóu,
xiǎng xiàng qīng xiāng yǒu yú fù。
wèn jūn hé yǐ dé cǐ miào,
wèi rùn zhǐ yuán shān yǒu yù。
wǒ qióng yóu gǎn hé jūn shī,
bù líu hé qì mǎn qí fù。
sōu xún xiǎn yùn shǎo gōng fū,
gǎn yǔ zhū gōng dǒu chí sù。