提葫芦行
(宋代)毕仲游
提葫芦,竹丛里鸣。昔尝见人学,今乃闻尔声。草深山远径路狭,春尽日长花竹明。
往来行人竟何事,足茧縢穿千里行。离家去国已牢落,况复饥渴贪前程。
是时闻尔劝沽酒,下马解带留长亭。
《提葫芦行》拼音标注
tí hú lú xíng
tí hú lú,
zhú cóng lǐ míng。
xī cháng jiàn rén xué,
jīn nǎi wén ěr shēng。
cǎo shēn shān yuǎn jìng lù xiá,
chūn jǐn rì cháng huā zhú míng。
wǎng lái xíng rén jìng hé shì,
zú chóng téng chuān qiān lǐ xíng。
lí jiā qù guó yǐ láo luò,
kuàng fù jī kě tān qián chéng。
shì shí wén ěr quàn gū jǐu,
xià mǎ jiě dài líu cháng tíng。