观文与可学士画枯木

(宋代)毕仲游

韦偃树石名天下,后日良工无及者。任侯借我枯木图,石气苍茫若唐画。

画时只用床头笔,与可亲题是真迹。霜皮合抱隐不彰,老盖支离存半壁。

梢摧骨朽心已穿,干烂龙鳞体犹瘠。生意虽休根柢在,崛强杈牙倚天黑。

胶流断节文理深,笋枝剥落如针直。坐久疑行古塞外,凌空惨淡千年色。

起身就视觉有神,不见笔痕惟淡墨。岂徒挥洒无人似,苦节清风贫到死。

任侯珍重竟何如,不独画好心君子。若使与可为俗流,枯木虽佳侯不收。

《观文与可学士画枯木》拼音标注

guān wén yǔ kě xué shì huà kū mù
wéi yǎn shù shí míng tiān xià,
hòu rì liáng gōng wú jí zhě。
rèn hóu jiè wǒ kū mù tú,
shí qì cāng máng ruò táng huà。
huà shí zhǐ yòng chuáng tóu bǐ,
yǔ kě qīn tí shì zhēn jī。
shuāng pí hé bào yǐn bù zhāng,
lǎo gài zhī lí cún bàn bì。
shāo cūi gǔ xǐu xīn yǐ chuān,
gān làn lóng lín tǐ yóu jí。
shēng yì sūi xīu gēn dǐ zài,
jué qiáng chā yá yǐ tiān hēi。
xiáo líu duàn jié wén lǐ shēn,
sǔn zhī bō luò rú zhēn zhí。
zuò jǐu yí xíng gǔ sāi wài,
líng kōng cǎn dàn qiān nián sè。
qǐ shēn jìu shì jué yǒu shén,
bù jiàn bǐ hén wéi dàn mò。
qǐ tú hūi sǎ wú rén sì,
kǔ jié qīng fēng pín dào sǐ。
rèn hóu zhēn zhòng jìng hé rú,
bù dú huà hǎo xīn jūn zǐ。
ruò shǐ yǔ kě wèi sú líu,
kū mù sūi jiā hóu bù shōu。