子真新篇愈出愈工压倒元白三叹不已勉强再次前韵

(宋代)蔡戡

独守寒窗文昏黑,怪底打门声摵摵。呼童秉烛诵新诗,箧笥珠玑喜盈积。

君家文焰万丈长,愧我才悭真退尺。往来政自足风流,唱酬聊可供閒隙。

剧谈快饮文生春,一笑相看眼俱碧。晓来百鸟报新晴,渐喜门前多辙迹。

眼明顿觉有春意,耳冷况闻开乐籍。何劳空泛剡溪舟,不如沉醉高阳宅。

楼迥吹残玉笛寒,杯乾笑指银瓶索。遥知塞上积雪深,千里关山同一色。

夕烽罢警铁衣閒,聘币星驰交两国。使华不用吞旃毛,边吏何忧取温麦。

祇怜鱼贯挽舟人,堕指裂肤声苦剧。东风吹作一尺泥,山鸟却愁行不得。

《子真新篇愈出愈工压倒元白三叹不已勉强再次前韵》拼音标注

zǐ zhēn xīn piān yù chū yù gōng yā dǎo yuán bái sān tàn bù yǐ miǎn qiáng zài cì qián yùn
dú shǒu hán chuāng wén hūn hēi,
guài dǐ dǎ mén shēng suǒ suǒ。
hū tóng bǐng zhú sòng xīn shī,
qiè sì zhū jī xǐ yíng jī。
jūn jiā wén yàn wàn zhàng cháng,
kùi wǒ cái qiān zhēn tùi chǐ。
wǎng lái zhèng zì zú fēng líu,
chàng chóu liáo kě gōng xián xì。
jù tán kuài yǐn wén shēng chūn,
yī xiào xiāng kàn yǎn jù bì。
xiǎo lái bǎi niǎo bào xīn qíng,
jiàn xǐ mén qián duō chè jī。
yǎn míng dùn jué yǒu chūn yì,
ěr lěng kuàng wén kāi lè jí。
hé láo kōng fàn yǎn xī zhōu,
bù rú chén zùi gāo yáng zhái。
lóu jiǒng chūi cán yù dí hán,
bēi gān xiào zhǐ yín píng suǒ。
yáo zhī sāi shàng jī xuě shēn,
qiān lǐ guān shān tóng yī sè。
xī fēng bà jǐng tiě yī xián,
pìn bì xīng chí jiāo liǎng guó。
shǐ huá bù yòng tūn zhān máo,
biān lì hé yōu qǔ wēn mài。
qí lián yú guàn wǎn zhōu rén,
duò zhǐ liè fū shēng kǔ jù。
dōng fēng chūi zuò yī chǐ ní,
shān niǎo què chóu xíng bù dé。