哭梦珠弟妇
(宋代)安道
不嫁金吾亦自伤,无端烧却断头香。可怜绣闼狂风浪,折断双栖玳瑁梁。
幽魂一缕赴泉台,旋逐凄风滚滚来。别有酸心抛未得,居丧幼子不知哀。
不是沉痾不自由,如何环佩去悠悠。人间第一伤心事,芳草美人土一邱。
娇痴无计解钗裙,喜与男儿斗命军。一夜芙蓉城主召,抛残破镜锁朝云。
四年琴瑟屡乖鸣,阿弟何堪操此声。一拨再弹弦已断,酸心愧我作先生。
大事模糊心事清,含羞发愤死犹生。是谁折我鹣鹣队,环佩归魂有怨声。
底事锟铻宿世冤,悽风惨雨咽归魂。青天碧海长遗恨,枉洒棺头酒一樽。
一炷清香一卷经,招魂枉说到幽冥。未明恩怨将为厉,莫信红颜质便轻。
《哭梦珠弟妇》拼音标注
kū mèng zhū dì fù
bù jià jīn wú yì zì shāng,
wú duān shāo què duàn tóu xiāng。
kě lián xìu tà kuáng fēng làng,
zhé duàn shuāng qī dài mào liáng。
yōu hún yī lv̌ fù quán tái,
xuán zhú qī fēng gǔn gǔn lái。
bié yǒu suān xīn pāo wèi dé,
jū sāng yòu zǐ bù zhī āi。
bù shì chén ē bù zì yóu,
rú hé huán pèi qù yōu yōu。
rén jiān dì yī shāng xīn shì,
fāng cǎo měi rén tǔ yī qīu。
jiāo chī wú jì jiě chāi qún,
xǐ yǔ nán ér dǒu mìng jūn。
yī yè fú róng chéng zhǔ zhào,
pāo cán pò jìng suǒ zhāo yún。
sì nián qín sè lv̌ guāi míng,
ā dì hé kān cāo cǐ shēng。
yī bō zài dàn xián yǐ duàn,
suān xīn kùi wǒ zuò xiān shēng。
dà shì mó hú xīn shì qīng,
hán xīu fā fèn sǐ yóu shēng。
shì shúi zhé wǒ jiān jiān dùi,
huán pèi gūi hún yǒu yuàn shēng。
dǐ shì kūn wú sù shì yuān,
qī fēng cǎn yǔ yān gūi hún。
qīng tiān bì hǎi cháng yí hèn,
wǎng sǎ guān tóu jǐu yī zūn。
yī zhù qīng xiāng yī juàn jīng,
zhāo hún wǎng shuō dào yōu míng。
wèi míng ēn yuàn jiāng wèi lì,
mò xìn hóng yán zhí biàn qīng。
- 上一篇:旅鼓浪屿口占
- 下一篇:旧历丙午1906除夕