九侯山神诗

(宋代)蔡如松

谁言少康真禹子,子孙九人流到此。
谁言鬼侯遭纣虐,冤魄至今灵故垒。
诞哉二说太荒唐,未识根原有初始。
我曾南自五羊回,杖屨空山问遗址。
数间古屋傍林峦,一簇偶人皆剑履。
断碑仆地苍藓没,满庭落叶秋风起。
岁时伏腊走村翁,醵钱买酒烹羊豕。
粤巫击鼓细吹角,整日歌呼乞新祉。
饥乌攫肉舞盘间,野蝶寻馨投盏里。
愚民惊怪相骇诞,巧啭笙簧萦俗耳。
那知三代去已远,鬼神岂肯歆非祀。
漳川遐僻在穷闽,北去中州几万里。
从来不及风马牛,庙食胡为而至是。
滥觞曲士妄穿凿,湍激妖狐因倚恃。
嘘烟吹雾作精变,历古冥冥无辨理。
保当济会狄梁公,为我乘时皆斥毁。

《九侯山神诗》拼音标注

jǐu hóu shān shén shī
shúi yán shǎo kāng zhēn yǔ zǐ,
zǐ sūn jǐu rén líu dào cǐ。
shúi yán gǔi hóu zāo zhòu nvè,
yuān pò zhì jīn líng gù lěi。
dàn zāi èr shuō tài huāng táng,
wèi shì gēn yuán yǒu chū shǐ。
wǒ céng nán zì wǔ yáng húi,
zhàng jù kōng shān wèn yí zhǐ。
shù jiān gǔ wū bàng lín luán,
yī cù ǒu rén jiē jiàn lv̌。
duàn bēi pū dì cāng xiǎn méi,
mǎn tíng luò yè qīu fēng qǐ。
sùi shí fú là zǒu cūn wēng,
jù qián mǎi jǐu pēng yáng shǐ。
yuè wū jí gǔ xì chūi jiǎo,
zhěng rì gē hū qǐ xīn zhǐ。
jī wū jué ròu wǔ pán jiān,
yě dié xún xīn tóu zhǎn lǐ。
yú mín liáng guài xiāng hài dàn,
qiǎo zhuàn shēng huáng yíng sú ěr。
nà zhī sān dài qù yǐ yuǎn,
gǔi shén qǐ kěn xīn fēi sì。
zhāng chuān xiá pì zài qióng mǐn,
běi qù zhōng zhōu jī wàn lǐ。
cóng lái bù jí fēng mǎ níu,
miào shí hú wèi ér zhì shì。
làn shāng qū shì wàng chuān záo,
tuān jī yāo hú yīn yǐ shì。
xū yān chūi wù zuò jīng biàn,
lì gǔ míng míng wú biàn lǐ。
bǎo dāng jì hùi dí liáng gōng,
wèi wǒ chéng shí jiē chì hǔi 。