武夷自咏

(宋代)蔡沈

武夷群岫高崔嵬,隐屏直耸天中开。
千寻拔地出圭壁,屼屼万古封苍苔。
烟霞舍卷朝夕异,日月昼夜东西回。
寒流诘曲抱岩足,水清沙碧直蓬莱。
紫京真人玉为杯,琼浆初发葡萄醅。
醉来披云卧松月,松花点点飘香雪。
哀猿绝壁声更长,惆怅怀人逮明发。

《武夷自咏》拼音标注

wǔ yí zì yǒng
wǔ yí qún xìu gāo cūi wéi,
yǐn píng zhí sǒng tiān zhōng kāi。
qiān xún bá dì chū gūi bì,
wù wù wàn gǔ fēng cāng tái。
yān xiá shè juàn zhāo xī yì,
rì yuè zhòu yè dōng xī húi。
hán líu jié qū bào yán zú,
shǔi qīng shā bì zhí péng lái。
zǐ jīng zhēn rén yù wèi bēi,
qióng jiāng chū fā pú táo pēi。
zùi lái pī yún wò sōng yuè,
sōng huā diǎn diǎn piāo xiāng xuě。
āi yuán jué bì shēng gèng cháng,
chóu chàng huái rén dài míng fā 。