满江红 虎茵老人去汴二十年 重醉蜡梅於明

(宋代)蔡松年

玉宇间风制,俾仆发扬其事端正楼空,琵琶冷、月高弦索。人换世、世间春在,几番花落。缥缈馀情无处托,一枝梅绿横冰萼。对淡云、新月炯疏星,都如昨。萧闲老,平生乐。借秀色,明杯杓。吐凌云好句,张吾邱壑。此乐莫教儿辈觉,微官束置高高阁。便归来、招我雪霜魂,春边著。

《满江红 虎茵老人去汴二十年,重醉蜡梅於明》拼音标注

mǎn jiāng hóng hǔ yīn lǎo rén qù biàn èr shí nián,zhòng zùi là méi yú míng
yù yǔ jiān fēng zhì,
bǐ pū fā yáng qí shì duān zhèng lóu kōng,
pí pá lěng 、 yuè gāo xián suǒ。
rén huàn shì 、 shì jiān chūn zài,
jī fān huā luò。
piǎo miǎo yú qíng wú chù tuō,
yī zhī méi lv̀ héng bīng è。
dùi dàn yún 、 xīn yuè jiǒng shū xīng,
dū rú zuó。
xiāo xián lǎo,
píng shēng lè。
jiè xìu sè,
míng bēi sháo。
tǔ líng yún hǎo jù,
zhāng wú qīu hè。
cǐ lè mò jiào ér bèi jué,
wēi guān shù zhì gāo gāo gé。
biàn gūi lái 、 zhāo wǒ xuě shuāng hún,
chūn biān zhù 。