豋君山述怀次史同知韵

(元代)曹伯启

大禹神功孰可拟,万水导之归一派。滔滔江汉为朝宗,分破坤舆为两界。

朝烟暮霭难具言,一得凭观即疏快。堂堂史倅文章伯,声若洪涛动澎湃。

豋山临水悼兴亡,诗句瑰奇韵尤怪。当时未能陪杖屦,想像风流尽堪画。

古今亦自重欢笑,醉摘头巾花树挂。蓉城酒美风俗淳,绿橘霏微散香瀣。

天南地北江城客,从此好偿安乐债。翻思巨猾旧相邻,心迹无聊时作噫。

区区刀笔何足论,自负巍峨益豪迈。一方弗克知伪谩,二载何尝得真话。

岩廊步武皆若人,健土忽闻诛毒虿。融融闾里发新欢,回首茫然事几败。

鹊来鸠去巢复完,急雨斜风任飘洒。水边兴感遽多情,还笑书生性常隘。

《豋君山述怀次史同知韵》拼音标注

dēng jūn shān shù huái cì shǐ tóng zhī yùn
dà yǔ shén gōng shú kě nǐ,
wàn shǔi dǎo zhī gūi yī pài。
tāo tāo jiāng hàn wèi zhāo zōng,
fēn pò kūn yú wèi liǎng jiè。
zhāo yān mù ǎi nán jù yán,
yī dé píng guān jí shū kuài。
táng táng shǐ cùi wén zhāng bó,
shēng ruò hóng tāo dòng péng pài。
dēng shān lín shǔi dào xīng wáng,
shī jù gūi qí yùn yóu guài。
dāng shí wèi néng péi zhàng jù,
xiǎng xiàng fēng líu jǐn kān huà。
gǔ jīn yì zì zhòng huān xiào,
zùi zhāi tóu jīn huā shù guà。
róng chéng jǐu měi fēng sú chún,
lv̀ jú fēi wēi sàn xiāng xiè。
tiān nán dì běi jiāng chéng kè,
cóng cǐ hǎo cháng ān lè zhài。
fān sī jù huá jìu xiāng lín,
xīn jī wú liáo shí zuò yī。
qū qū dāo bǐ hé zú lùn,
zì fù wēi é yì háo mài。
yī fāng fú kè zhī wěi mán,
èr zài hé cháng dé zhēn huà。
yán láng bù wǔ jiē ruò rén,
jiàn tǔ hū wén zhū dú chài。
róng róng lv́ lǐ fā xīn huān,
húi shǒu máng rán shì jī bài。
què lái jīu qù cháo fù wán,
jí yǔ xié fēng rèn piāo sǎ。
shǔi biān xīng gǎn jù duō qíng,
huán xiào shū shēng xìng cháng ài。