哭闵子善

(明代)曹臣

前年我作石城客,送君渡江买浮宅。
去年我却归山中,闻君又踏石城石。
今年人从石城来,曾说君躯病欲颓。
常想天涯瘦躯影,谁知削影投蒿莱。
嗟乎!闵生人死无不可,可怜老母家中饿。
面皮皱剥叠成文,泪滴欲流两边过。
自从儿作浪游子,倚闾望杀廿年矣。
尚谓无夫更有儿,有儿更向他乡死。
母乎母乎悲莫啼,四山崩裂风凄凄。
山崩风凄母不久,谁当掩儿又掩母。

《哭闵子善》拼音标注

kū mǐn zǐ shàn
qián nián wǒ zuò shí chéng kè,
sòng jūn dù jiāng mǎi fú zhái。
qù nián wǒ què gūi shān zhōng,
wén jūn yòu tà shí chéng shí。
jīn nián rén cóng shí chéng lái,
céng shuō jūn qū bìng yù túi。
cháng xiǎng tiān yá shòu qū yǐng,
shúi zhī xuē yǐng tóu hāo lái。
jiē hū !
mǐn shēng rén sǐ wú bù kě,
kě lián lǎo mǔ jiā zhōng è。
miàn pí zhòu bō dié chéng wén,
lèi dī yù líu liǎng biān guò。
zì cóng ér zuò làng yóu zǐ,
yǐ lv́ wàng shā niàn nián yǐ。
shàng wèi wú fū gèng yǒu ér,
yǒu ér gèng xiàng tā xiāng sǐ。
mǔ hū mǔ hū bēi mò tí,
sì shān bēng liè fēng qī qī。
shān bēng fēng qī mǔ bù jǐu,
shúi dāng yǎn ér yòu yǎn mǔ 。