临江仙 秋苇
(清代)曹尔堪
独向清溪垂钓饵,残芦夹岸萧萧。西风吹紧任蓬飘。
枝摇怜弱骨,花袅怯宫腰。
不识芦中人在否,每称贫士知交。满江残雪覆平桥。
炊烟通一缕,夜夜宿渔舠。
《临江仙 秋苇》拼音标注
lín jiāng xiān qīu wěi
dú xiàng qīng xī chúi diào ěr,
cán lú jiā àn xiāo xiāo。
xī fēng chūi jǐn rèn péng piāo。
zhī yáo lián ruò gǔ,
huā niǎo qiè gōng yāo。
bù shì lú zhōng rén zài fǒu,
měi chēng pín shì zhī jiāo。
mǎn jiāng cán xuě fù píng qiáo。
chūi yān tōng yī lv̌,
yè yè sù yú dāo。