秋海棠二首 其一
(清代)曹家达
瘦尽春痕唤奈何,断肠心事更蹉跎。本应弱质惊寒早,终是垂头清怨多。
秋草泥人仍宛宛,小虫无意唤哥哥。漫嫌风露霄来重,天上双星正渡河。
《秋海棠二首 其一》拼音标注
qīu hǎi táng èr shǒu qí yī
shòu jǐn chūn hén huàn nài hé,
duàn cháng xīn shì gèng cuō tuó。
běn yìng ruò zhí liáng hán zǎo,
zhōng shì chúi tóu qīng yuàn duō。
qīu cǎo ní rén réng wǎn wǎn,
xiǎo chóng wú yì huàn gē gē。
màn xián fēng lù xiāo lái zhòng,
tiān shàng shuāng xīng zhèng dù hé。