应夔丞锄击革匪宋教仁歌

(清代)曹家达

涂始剖人禽别,帝尧敦命司徒契。天生万物人最灵,奈何蠢蠢负气血。

纲常如天万古垂,当年五教案成铁。司徒裔孙有尼父,勤修家学防决裂。

孝经初成下白虹,春秋瑞告端门血。咸阳大火燬不得,虚堂丝竹发谟烈。

贼杀君父死不为,后来秉德正无缺。小丑何来宋教仁,欲废孔教鼓长舌。

元黄颠倒黑白错,丧心人纪将绝灭。昔闻王莽倾汉家,乃有功德颂草窃。

当时大诰摹孔门,不闻大胆改弦辙。此贼不死毒有加,礼法岂为我辈设。

假如尧时洪水滥,直使人民尽鱼鳖。假如周公不世出,夷狄猛兽滋为孽。

愿君乃有博浪椎,借才力士奋一击。蓦然倾倒路旁尸,有如天神下缺列。

张良本为韩雠出,况又焚坑履虎咥。谁当买尽江南丝,绣此天生大豪杰。

《应夔丞锄击革匪宋教仁歌》拼音标注

yìng kúi chéng chú jí gé fěi sòng jiào rén gē
huāng tú shǐ pōu rén qín bié,
dì yáo dūn mìng sī tú qì。
tiān shēng wàn wù rén zùi líng,
nài hé chǔn chǔn fù qì xiě。
gāng cháng rú tiān wàn gǔ chúi,
dāng nián wǔ jiào àn chéng tiě。
sī tú yì sūn yǒu ní fù,
qín xīu jiā xué fáng jué liè。
xiào jīng chū chéng xià bái hóng,
chūn qīu rùi gào duān mén xiě。
xián yáng dà huǒ hǔi bù dé,
xū táng sī zhú fā mó liè。
zéi shā jūn fù sǐ bù wèi,
hòu lái bǐng dé zhèng wú quē。
xiǎo chǒu hé lái sòng jiào rén,
yù fèi kǒng jiào gǔ cháng shé。
yuán huáng diān dǎo hēi bái cuò,
sāng xīn rén jì jiāng jué miè。
xī wén wáng mǎng qīng hàn jiā,
nǎi yǒu gōng dé sòng cǎo qiè。
dāng shí dà gào mó kǒng mén,
bù wén dà dǎn gǎi xián chè。
cǐ zéi bù sǐ dú yǒu jiā,
lǐ fǎ qǐ wèi wǒ bèi shè。
jiǎ rú yáo shí hóng shǔi làn,
zhí shǐ rén mín jǐn yú biē。
jiǎ rú zhōu gōng bù shì chū,
yí dí měng shòu zī wèi niè。
yuàn jūn nǎi yǒu bó làng zhūi,
jiè cái lì shì fèn yī jí。
mò rán qīng dǎo lù páng shī,
yǒu rú tiān shén xià quē liè。
zhāng liáng běn wèi hán chóu chū,
kuàng yòu fén kēng lv̌ hǔ xì。
shúi dāng mǎi jǐn jiāng nán sī,
xìu cǐ tiān shēng dà háo jié。