行路难拟鲍明远八首 其二

(清代)曹家达

长安少年手持明月珠,道逢采桑妇,直前抛向红罗襦。

妇言客意何区区,秋胡有妇妇有姑。家有七尺之珊瑚,黄金白璧倾大都。

兰灯夜灿海马镜,麝烟朝晕博山炉。良人求官妾含荼,回文织就肠泪枯。

客还将去别作图,暗陬按剑无地无。

《行路难拟鲍明远八首 其二》拼音标注

xíng lù nán nǐ bào míng yuǎn bā shǒu qí èr
cháng ān shǎo nián shǒu chí míng yuè zhū,
dào féng cǎi sāng fù,
zhí qián pāo xiàng hóng luō rú。
fù yán kè yì hé qū qū,
qīu hú yǒu fù fù yǒu gū。
jiā yǒu qī chǐ zhī shān hú,
huáng jīn bái bì qīng dà dū。
lán dēng yè càn hǎi mǎ jìng,
shè yān zhāo yūn bó shān lú。
liáng rén qíu guān qiè hán tú,
húi wén zhī jìu cháng lèi kū。
kè huán jiāng qù bié zuò tú,
àn zōu àn jiàn wú dì wú。