雪梅篇
(清代)曹家达
北风吹人不可仰,谽谺嘘吸发怪响。乱云深黑时既昏,山路雪花大如掌。
何人吹笛夜登楼,高寒旷朗白漭瀁。此时疲驴冻且僵,安得寻梅寄清赏。
夜深梦忆罗浮村,山家酒熟发瓮盎。锵然踏碎冻蛟脊,寒光耿耿照孤往。
但见梅花冒雪开,玉尘倒泻百千丈。翠羽不鸣山气深,美人劝酒空遐想。
青山犹是陈迹非,明朝此意问罔两。
《雪梅篇》拼音标注
xuě méi piān
běi fēng chūi rén bù kě yǎng,
hān xiā xū xī fā guài xiǎng。
luàn yún shēn hēi shí jì hūn,
shān lù xuě huā dà rú zhǎng。
hé rén chūi dí yè dēng lóu,
gāo hán kuàng lǎng bái mǎng yàng。
cǐ shí pí lv́ dòng qiě jiāng,
ān dé xún méi jì qīng shǎng。
yè shēn mèng yì luō fú cūn,
shān jiā jǐu shú fā wèng àng。
qiāng rán tà sùi dòng jiāo jí,
hán guāng gěng gěng zhào gū wǎng。
dàn jiàn méi huā mào xuě kāi,
yù chén dǎo xiè bǎi qiān zhàng。
cùi yǔ bù míng shān qì shēn,
měi rén quàn jǐu kōng xiá xiǎng。
qīng shān yóu shì chén jī fēi,
míng zhāo cǐ yì wèn wǎng liǎng。
- 上一篇:凉秋吟二首 其二
- 下一篇:行路难拟鲍明远八首 其七