晓行有感

(宋代)安道

晓色催行露未乾,柳条为我拂征鞍。残钟略可医归梦,破褐何能救夜寒。

交态不如秋水淡,世途宁似酒肠宽。沧浪一曲渔歌起,羡杀芦花理钓竿。

《晓行有感》拼音标注

xiǎo xíng yǒu gǎn
xiǎo sè cūi xíng lù wèi gān,
lǐu tiáo wèi wǒ fú zhēng ān。
cán zhōng lvè kě yì gūi mèng,
pò hé hé néng jìu yè hán。
jiāo tài bù rú qīu shǔi dàn,
shì tú níng sì jǐu cháng kuān。
cāng làng yī qū yú gē qǐ,
xiàn shā lú huā lǐ diào gān。