上山采蘼芜
(元代)曹文晦
上山采蘼芜,采采不盈掬。下山逢故夫,褰衣拦道哭。
昔君弃妾时,二雏方去乳。骨骼今已成,终能继门户。
饮水当思源,惜树须连枝。新人虽云乐,当念旧人为。
上山采蘼芜,歌思一何苦!我欲歌向人,今人不如古。
《上山采蘼芜》拼音标注
shàng shān cǎi mí wú
shàng shān cǎi mí wú,
cǎi cǎi bù yíng jú。
xià shān féng gù fū,
qiān yī lán dào kū。
xī jūn qì qiè shí,
èr chú fāng qù rǔ。
gǔ gé jīn yǐ chéng,
zhōng néng jì mén hù。
yǐn shǔi dāng sī yuán,
xī shù xū lián zhī。
xīn rén sūi yún lè,
dāng niàn jìu rén wèi。
shàng shān cǎi mí wú,
gē sī yī hé kǔ !
wǒ yù gē xiàng rén,
jīn rén bù rú gǔ。