咏十器 其二 鹤骨笛
(元代)曹文晦
长颈中虚发妙音,秋风一曲《水龙吟》。唤回城郭千年梦,吹断云霄万里心。
楚水棹閒修竹老,孤山春去落梅深。此时消尽扬州兴,只有山阳泪满襟。
《咏十器 其二 鹤骨笛》拼音标注
yǒng shí qì qí èr hè gǔ dí
cháng jǐng zhōng xū fā miào yīn,
qīu fēng yī qū 《 shǔi lóng yín 》。
huàn húi chéng guō qiān nián mèng,
chūi duàn yún xiāo wàn lǐ xīn。
chǔ shǔi zhuō xián xīu zhú lǎo,
gū shān chūn qù luò méi shēn。
cǐ shí xiāo jǐn yáng zhōu xīng,
zhǐ yǒu shān yáng lèi mǎn jīn。
- 上一篇:咏十器 其三 鹅毛褥
- 下一篇:咏十器