挽金中书舍人父文鼎先生其人能诗善画

(明代)曹义

凤池封秩荷恩深,几许能声播士林。笔底江山移造化,闲中风月纵清吟。

骑鲸忽断黄梁梦,挂壁空馀缘绮琴。欲奠生刍嗟莫致,歌残楚些泪沾襟。

《挽金中书舍人父文鼎先生其人能诗善画》拼音标注

wǎn jīn zhōng shū shè rén fù wén dǐng xiān shēng qí rén néng shī shàn huà
fèng chí fēng zhì hé ēn shēn,
jī xǔ néng shēng bō shì lín。
bǐ dǐ jiāng shān yí zào huà,
xián zhōng fēng yuè zòng qīng yín。
qí jīng hū duàn huáng liáng mèng,
guà bì kōng yú yuán qǐ qín。
yù diàn shēng chú jiē mò zhì,
gē cán chǔ xiē lèi zhān jīn。