效古出还
(明代)曹义
昔出暮还家,依帘笑相待。今出昼归来,音容竟何在。
妆台掩尘氛,菱花复谁对。伤意忽馀悲,含情且犹耐。
幼女虽娇痴,相亲还可爱。天命苟如斯,追思徒感慨。
《效古出还》拼音标注
xiào gǔ chū huán
xī chū mù huán jiā,
yī lián xiào xiāng dài。
jīn chū zhòu gūi lái,
yīn róng jìng hé zài。
zhuāng tái yǎn chén fēn,
líng huā fù shúi dùi。
shāng yì hū yú bēi,
hán qíng qiě yóu nài。
yòu nv̌ sūi jiāo chī,
xiāng qīn huán kě ài。
tiān mìng gǒu rú sī,
zhūi sī tú gǎn kǎi。