和高侍讲先生韵五首时宣德七年也 其五
(明代)曹义
空庭夜坐迥无尘,月影吟看渐过邻。凉透孤怀秋气肃,香飘几点桂花新。
蛩声哽咽愁难听,砧韵凄清苦厌频。触景宦情无处著,谩成诗句荷尧仁。
《和高侍讲先生韵五首时宣德七年也 其五》拼音标注
hé gāo shì jiǎng xiān shēng yùn wǔ shǒu shí xuān dé qī nián yě qí wǔ
kōng tíng yè zuò jiǒng wú chén,
yuè yǐng yín kàn jiàn guò lín。
liáng tòu gū huái qīu qì sù,
xiāng piāo jī diǎn gùi huā xīn。
qióng shēng gěng yān chóu nán tīng,
zhēn yùn qī qīng kǔ yàn pín。
hóng jǐng huàn qíng wú chù zhù,
mán chéng shī jù hé yáo rén。