和李元善自警诗

(元代)岑安卿

达为天下相,穷作人世师。穷达有定命,勿叹时非时。

宁污牛尾泥,不作车尘随。山林隐文豹,江海潜黄螭。

人皆嗜奔竞,奔竞人还嗤。仲尼与三子,出处皆从宜。

一芥不可与,万钟亦难辞。今人知古人,不识来者谁。

何如沽美酒,笑傲歌新诗。功业不补世,那求后人思。

人生如树花,开落从风吹。又如无根蓬,飘飘亦何为。

天高日月远,寿命皆崦嵫。人兮勿自苦,吾道当平夷。

《和李元善自警诗》拼音标注

hé lǐ yuán shàn zì jǐng shī
dá wèi tiān xià xiāng,
qióng zuò rén shì shī。
qióng dá yǒu dìng mìng,
wù tàn shí fēi shí。
níng wū níu wěi ní,
bù zuò chē chén súi。
shān lín yǐn wén bào,
jiāng hǎi qián huáng chī。
rén jiē shì bēn jìng,
bēn jìng rén huán chī。
zhòng ní yǔ sān zǐ,
chū chù jiē cóng yí。
yī jiè bù kě yǔ,
wàn zhōng yì nán cí。
jīn rén zhī gǔ rén,
bù shì lái zhě shúi。
hé rú gū měi jǐu,
xiào ào gē xīn shī。
gōng yè bù bǔ shì,
nà qíu hòu rén sī。
rén shēng rú shù huā,
kāi luò cóng fēng chūi。
yòu rú wú gēn péng,
piāo piāo yì hé wèi。
tiān gāo rì yuè yuǎn,
shòu mìng jiē yān zī。
rén xī wù zì kǔ,
wú dào dāng píng yí。