用韵简休远上人

(元代)岑安卿

乾坤散清气,诗文肆呶哇。讴吟出天然,岂事攫与拿。

金銮敝贵幸,玉烛歌调和。苏黄与李杜,后继今谁家。

辉光掩朝蝀,绮丽欺春葩。温然悦情性,清矣寒齿牙。

顾予私淑人,景慕空年华。古来蔬笋林,味此间亦嘉。

名虽厕俊髦,迹每沈邱阿。一斑窥管豹,两部听春蛙。

苟无入神趣,徒若缠病疴。禅林得幻悟,学业日以加。

线溜溅崖壑,终焉赴洪河。大辂鸣和铃,慎勿较柴车。

前诗举相戏,勿谓语意颇。宗门说圆顿,宝偈河沙多。

师当复悟此,行坐甄叔迦。

《用韵简休远上人》拼音标注

yòng yùn jiǎn xīu yuǎn shàng rén
gān kūn sàn qīng qì,
shī wén sì náo wā。
ōu yín chū tiān rán,
qǐ shì jué yǔ ná。
jīn luán bì gùi xìng,
yù zhú gē diào hé。
sū huáng yǔ lǐ dù,
hòu jì jīn shúi jiā。
hūi guāng yǎn zhāo dōng,
qǐ lì qī chūn pā。
wēn rán yuè qíng xìng,
qīng yǐ hán chǐ yá。
gù yú sī shú rén,
jǐng mù kōng nián huá。
gǔ lái shū sǔn lín,
wèi cǐ jiān yì jiā。
míng sūi cè jùn máo,
jī měi shěn qīu ā。
yī bān kūi guǎn bào,
liǎng bù tīng chūn wā。
gǒu wú rù shén qù,
tú ruò chán bìng kē。
shàn lín dé huàn wù,
xué yè rì yǐ jiā。
xiàn līu jiàn yá hè,
zhōng yān fù hóng hé。
dà lù míng hé líng,
shèn wù jiào chái chē。
qián shī jǔ xiāng xì,
wù wèi yǔ yì pǒ。
zōng mén shuō yuán dùn,
bǎo jié hé shā duō。
shī dāng fù wù cǐ,
xíng zuò zhēn shū jiā。