范公丛竹歌
(唐代)岑参
世人见竹不解爱,知君种竹府城内。此君托根幸得地,
种来几时闻已大。盛暑翛翛丛色寒,闲宵槭槭叶声干。
能清案牍帘下见,宜对琴书窗外看。为君成阴将蔽日,
迸笋穿阶踏还出。守节偏凌御史霜,虚心愿比郎官笔。
君莫爱南山松树枝,竹色四时也不移。寒天草木黄落尽,
犹自青青君始知。
种来几时闻已大。盛暑翛翛丛色寒,闲宵槭槭叶声干。
能清案牍帘下见,宜对琴书窗外看。为君成阴将蔽日,
迸笋穿阶踏还出。守节偏凌御史霜,虚心愿比郎官笔。
君莫爱南山松树枝,竹色四时也不移。寒天草木黄落尽,
犹自青青君始知。
《范公丛竹歌》拼音标注
fàn gōng cóng zhú gē
shì rén jiàn zhú bù jiě ài,
zhī jūn zhǒng zhú fǔ chéng nèi。
cǐ jūn tuō gēn xìng dé dì,
zhǒng lái jī shí wén yǐ dà。
shèng shǔ xiāo xiāo cóng sè hán,
xián xiāo cù cù yè shēng gān。
néng qīng àn dú lián xià jiàn,
yí dùi qín shū chuāng wài kàn。
wèi jūn chéng yīn jiāng bì rì,
bèng sǔn chuān jiē tà huán chū。
shǒu jié piān líng yù shǐ shuāng,
xū xīn yuàn bǐ láng guān bǐ。
jūn mò ài nán shān sōng shù zhī,
zhú sè sì shí yě bù yí。
hán tiān cǎo mù huáng luò jǐn,
yóu zì qīng qīng jūn shǐ zhī。