罗浮望海作
(清代)岑澄
梅花村里荒鸡唱,溪曲微闻人语响。野客贪看海色澄,揽衣直蹑芙蓉上。
芙蓉四百多奇峰,芒鞋踏遍仙人踪。余霞半掩铁桥树,飞瀑远应黄龙钟。
此时雨霁烟岚辟,露出东南半天碧。天边银海抱山流,山前片片琉璃色。
波涛澒洞江为开,晶莹万里无纤埃。但见微茫雪山白,远自琉球日本一发之中来。
风声水声倒卷石楼动,万壑千岩浩呼汹。冯夷龙女杂沓舞,目眩心惊两肩耸。
恍惚身寄蓬莱巅,悬崖拍手追飞仙。下临弱水一万丈,沙渚漠漠吹寒烟。
我闻秦时有客徐福子,楼船入海携男女。衰龄吃得神仙药,天地至今犹不死。
散发亦欲凌沧洲,倒骑蝴蝶趋中流。摆脱浮世谢尘鞅,海山一住三千秋。
噫!何当海山一住三千秋。
《罗浮望海作》拼音标注
luō fú wàng hǎi zuò
méi huā cūn lǐ huāng jī chàng,
xī qū wēi wén rén yǔ xiǎng。
yě kè tān kàn hǎi sè chéng,
lǎn yī zhí niè fú róng shàng。
fú róng sì bǎi duō qí fēng,
máng xié tà biàn xiān rén zōng。
yú xiá bàn yǎn tiě qiáo shù,
fēi pù yuǎn yìng huáng lóng zhōng。
cǐ shí yǔ jì yān lán pì,
lù chū dōng nán bàn tiān bì。
tiān biān yín hǎi bào shān líu,
shān qián piàn piàn líu lí sè。
bō tāo hòng dòng jiāng wèi kāi,
jīng yíng wàn lǐ wú xiān āi。
dàn jiàn wēi máng xuě shān bái,
yuǎn zì líu qíu rì běn yī fā zhī zhōng lái。
fēng shēng shǔi shēng dǎo juàn shí lóu dòng,
wàn hè qiān yán hào hū xiōng。
féng yí lóng nv̌ zá tà wǔ,
mù xuàn xīn liáng liǎng jiān sǒng。
huǎng hū shēn jì péng lái diān,
xuán yá pāi shǒu zhūi fēi xiān。
xià lín ruò shǔi yī wàn zhàng,
shā zhǔ mò mò chūi hán yān。
wǒ wén qín shí yǒu kè xú fú zǐ,
lóu chuán rù hǎi xié nán nv̌。
shuāi líng chī dé shén xiān yào,
tiān dì zhì jīn yóu bù sǐ。
sàn fā yì yù líng cāng zhōu,
dǎo qí hú dié qū zhōng líu。
bǎi tuō fú shì xiè chén yǎng,
hǎi shān yī zhù sān qiān qīu。
yī !
hé dāng hǎi shān yī zhù sān qiān qīu。