安公子
(宋代)晁端礼
渐渐东风暖。杏梢梅萼红深浅。正好花前携素手,却云飞雨散。是即是、从来好事多磨难。就中我事你才相见。便世间烦恼,受了千千万万。
回首空肠断。甚时事你同欢宴。但得人心长在了,管天须开眼。又只恐、日疏日远衷肠变。便忘了、当本深深愿。待寄封书去,更事丁宁一遍。
回首空肠断。甚时事你同欢宴。但得人心长在了,管天须开眼。又只恐、日疏日远衷肠变。便忘了、当本深深愿。待寄封书去,更事丁宁一遍。
《安公子》拼音标注
ān gōng zǐ
jiàn jiàn dōng fēng nuǎn。
xìng shāo méi è hóng shēn qiǎn。
zhèng hǎo huā qián xié sù shǒu,
què yún fēi yǔ sàn。
shì jí shì 、 cóng lái hǎo shì duō mó nán。
jìu zhōng wǒ shì nǐ cái xiāng jiàn。
biàn shì jiān fán nǎo,
shòu le qiān qiān wàn wàn。
húi shǒu kōng cháng duàn。
shén shí shì nǐ tóng huān yàn。
dàn dé rén xīn cháng zài le,
guǎn tiān xū kāi yǎn。
yòu zhǐ kǒng 、 rì shū rì yuǎn zhōng cháng biàn。
biàn wàng le 、 dāng běn shēn shēn yuàn。
dài jì fēng shū qù,
gèng shì dīng níng yī biàn。