宁江侨人刘生徽宗时以画供奉翰林中近过元汝

(宋代)晁公溯

刘生待诏蓬莱宫,和铅舐墨称良工。
自从八骏狩西极,万里流落巴山中。
老来摹写益神妙,指麾草木回春风。
时将一幅换斗米,千金旧价无由逢。
漫郎手筑江上宅,水鸟山麋森满壁。
问君致此何其多,答云嗜好今成癖。
野人未尝完袴襦,安得绢素充我娱。
孰知世间皆画囿,北尽汧泷南衡庐。
平生长啸桓将军,客持寒具辄怒嗔。
细看粉绘托形似,岂若海岱开精神。
我今丘壑随所向,崖谷波涛入图障。
云罗雾縠虽可怜,幻化纷纷徒自诳。
请君閒暇来相从,翩然共跨高飞鸿。
当使真形识五岳,老眼一洗丹青空。

《宁江侨人刘生徽宗时以画供奉翰林中近过元汝》拼音标注

níng jiāng qiáo rén líu shēng hūi zōng shí yǐ huà gōng fèng hàn lín zhōng jìn guò yuán rǔ
líu shēng dài zhào péng lái gōng,
hé qiān shì mò chēng liáng gōng。
zì cóng bā jùn shòu xī jí,
wàn lǐ líu luò bā shān zhōng。
lǎo lái mó xiě yì shén miào,
zhǐ hūi cǎo mù húi chūn fēng。
shí jiāng yī fú huàn dǒu mǐ,
qiān jīn jìu jià wú yóu féng。
màn láng shǒu zhú jiāng shàng zhái,
shǔi niǎo shān mí sēn mǎn bì。
wèn jūn zhì cǐ hé qí duō,
dá yún shì hǎo jīn chéng pǐ。
yě rén wèi cháng wán kù rú,
ān dé juàn sù chōng wǒ yú。
shú zhī shì jiān jiē huà yòu,
běi jǐn qiān lóng nán héng lú。
píng shēng cháng xiào huán jiāng jūn,
kè chí hán jù zhé nù tián。
xì kàn fěn hùi tuō xíng sì,
qǐ ruò hǎi dài kāi jīng shén。
wǒ jīn qīu hè súi suǒ xiàng,
yá gǔ bō tāo rù tú zhàng。
yún luō wù hú sūi kě lián,
huàn huà fēn fēn tú zì kuáng。
qǐng jūn xián xiá lái xiāng cóng,
piān rán gòng kuà gāo fēi hóng。
dāng shǐ zhēn xíng shì wǔ yuè,
lǎo yǎn yī xǐ dān qīng kōng 。