眉山史颐老秀才遣人寄诗用其韵答之
(宋代)晁公溯
衰的临沧江,华发羞照映。
人怜貌枯槁,水与心清净。
所居少席暖。况望有屋润。
但期牧鸡豚,那得追驵骏。
为贫未归田,投老聊为郡。
每行芙蓉湖,鱼跃见于牣。
自欣逢外平,兵木适无刃。
愿从贤者乐,俯同农夫庆。
常令燔或炙,安敢骄且吝。
使君非何武,弟子乃乐正。
陈论翻犀革,宴语对麈柄。
却思凌云下,亦致宾客盛。
暇时可数来,念此百里近。
人怜貌枯槁,水与心清净。
所居少席暖。况望有屋润。
但期牧鸡豚,那得追驵骏。
为贫未归田,投老聊为郡。
每行芙蓉湖,鱼跃见于牣。
自欣逢外平,兵木适无刃。
愿从贤者乐,俯同农夫庆。
常令燔或炙,安敢骄且吝。
使君非何武,弟子乃乐正。
陈论翻犀革,宴语对麈柄。
却思凌云下,亦致宾客盛。
暇时可数来,念此百里近。
《眉山史颐老秀才遣人寄诗用其韵答之》拼音标注
méi shān shǐ yí lǎo xìu cái qiǎn rén jì shī yòng qí yùn dá zhī
shuāi de lín cāng jiāng,
huá fā xīu zhào yìng。
rén lián mào kū gǎo,
shǔi yǔ xīn qīng jìng。
suǒ jū shǎo xí nuǎn。
kuàng wàng yǒu wū rùn。
dàn qī mù jī tún,
nà dé zhūi zǎng jùn。
wèi pín wèi gūi tián,
tóu lǎo liáo wèi jùn。
měi xíng fú róng hú,
yú yuè jiàn yú rèn。
zì xīn féng wài píng,
bīng mù shì wú rèn。
yuàn cóng xián zhě lè,
fǔ tóng nóng fū qìng。
cháng lìng fán huò zhì,
ān gǎn jiāo qiě lìn。
shǐ jūn fēi hé wǔ,
dì zǐ nǎi lè zhèng。
chén lùn fān xī gé,
yàn yǔ dùi zhǔ bǐng。
què sī líng yún xià,
yì zhì bīn kè shèng。
xiá shí kě shù lái,
niàn cǐ bǎi lǐ jìn 。