人日之夜家人皆外出独坐成咏 其一

(清代)陈曾寿

此身应是宝严师,寓院无人独坐宜。庭暗微栖残雪影,灯回忽见好梅枝。

萧然于此得佳趣,聊尔閒情非昔时。惟有枯禅相近分,寒山何日是归期。

《人日之夜家人皆外出独坐成咏 其一》拼音标注

rén rì zhī yè jiā rén jiē wài chū dú zuò chéng yǒng qí yī
cǐ shēn yìng shì bǎo yán shī,
yù yuàn wú rén dú zuò yí。
tíng àn wēi qī cán xuě yǐng,
dēng húi hū jiàn hǎo méi zhī。
xiāo rán yú cǐ dé jiā qù,
liáo ěr xián qíng fēi xī shí。
wéi yǒu kū shàn xiāng jìn fēn,
hán shān hé rì shì gūi qī。