赋正红芍药
(清代)陈曾寿
便欲人间第一誇,最难正色似丹砂。丰容宜作平章瑞,奇丽偏归稳有花。
窗几有情留晚照,丹青难写是朝霞。一春风雨销除尽,寂寞东阳带眼差。
《赋正红芍药》拼音标注
fù zhèng hóng sháo yào
biàn yù rén jiān dì yī kuā,
zùi nán zhèng sè sì dān shā。
fēng róng yí zuò píng zhāng rùi,
qí lì piān gūi wěn yǒu huā。
chuāng jī yǒu qíng líu wǎn zhào,
dān qīng nán xiě shì zhāo xiá。
yī chūn fēng yǔ xiāo chú jǐn,
jì mò dōng yáng dài yǎn chà。