寓古
(明代)陈昌
君妃见唐家开元全盛时,长安坊中卖饼师。有妻淑德颇温润,一朝选作宁王妃。
身居椒房岂妃乐,紫云步障流苏幕。岁时忽遇旧良人,红泪飞花泫然落。
又妃见荀奉倩,经年妃见同心面。青鸾镜破难再圆,中夜相思寄哀怨。
人生伉俪如鸳鸯,岂知中道成参商。伯劳东飞燕西去,黄姑织女空相望。
空相望,向何处。长歌一曲白头吟,花落棠梨泪如雨。
《寓古》拼音标注
yù gǔ
jūn fēi jiàn táng jiā kāi yuán quán shèng shí,
cháng ān fāng zhōng mài bǐng shī。
yǒu qī shú dé pǒ wēn rùn,
yī zhāo xuǎn zuò níng wáng fēi。
shēn jū jiāo fáng qǐ fēi lè,
zǐ yún bù zhàng líu sū mù。
sùi shí hū yù jìu liáng rén,
hóng lèi fēi huā xuàn rán luò。
yòu fēi jiàn xún fèng qiàn,
jīng nián fēi jiàn tóng xīn miàn。
qīng luán jìng pò nán zài yuán,
zhōng yè xiāng sī jì āi yuàn。
rén shēng kàng lì rú yuān yāng,
qǐ zhī zhōng dào chéng cān shāng。
bó láo dōng fēi yàn xī qù,
huáng gū zhī nv̌ kōng xiāng wàng。
kōng xiāng wàng,
xiàng hé chù。
cháng gē yī qū bái tóu yín,
huā luò táng lí lèi rú yǔ。