松坂清逸

(宋代)安道

亭亭万松林,别构仅容膝。席阴无冬春,帘翠自朝夕。

主人爱松风,静听意自适。清吟到夜分,明月在巾舄。

是非旷不闻,烟霞已成癖。我有小山谣,期君谢閒逸。

黄鹤游青冥,汗漫不可即。

《松坂清逸》拼音标注

sōng bǎn qīng yì
tíng tíng wàn sōng lín,
bié gōu jǐn róng xī。
xí yīn wú dōng chūn,
lián cùi zì zhāo xī。
zhǔ rén ài sōng fēng,
jìng tīng yì zì shì。
qīng yín dào yè fēn,
míng yuè zài jīn xì。
shì fēi kuàng bù wén,
yān xiá yǐ chéng pǐ。
wǒ yǒu xiǎo shān yáo,
qī jūn xiè xián yì。
huáng hè yóu qīng míng,
hàn màn bù kě jí。