夜发别故人
(宋代)安道
晴雪天始寒,离筵醉长夜。百壶未尽倾,双骖已晨驾。
前林多暝色,倏尔阳光射。轮蹄破馀霭,欲发还惊讶。
岂不眷旧游,严程少馀暇。云山几万重,极目成悲咤。
欲识别后怀,微钟白门下。
《夜发别故人》拼音标注
yè fā bié gù rén
qíng xuě tiān shǐ hán,
lí yán zùi cháng yè。
bǎi hú wèi jǐn qīng,
shuāng cān yǐ chén jià。
qián lín duō míng sè,
shū ěr yáng guāng shè。
lún tí pò yú ǎi,
yù fā huán liáng yà。
qǐ bù juàn jìu yóu,
yán chéng shǎo yú xiá。
yún shān jī wàn zhòng,
jí mù chéng bēi zhà。
yù shì bié hòu huái,
wēi zhōng bái mén xià。
- 上一篇:赋得平阳怀古送鲍参议之任山西
- 下一篇:赋得蒲鞭送郑希玉出守宁波