题春山卷
(宋代)安道
高人僻爱春山好,一段幽怀尽向开。清气都收诗卷里,风光总付酒乱来。
繁花乱吐红交白,啼鸟惊飞去复回。却笑纷纷名利客,白头犹自走尘埃。
《题春山卷》拼音标注
tí chūn shān juàn
gāo rén pì ài chūn shān hǎo,
yī duàn yōu huái jǐn xiàng kāi。
qīng qì dū shōu shī juàn lǐ,
fēng guāng zǒng fù jǐu luàn lái。
fán huā luàn tǔ hóng jiāo bái,
tí niǎo liáng fēi qù fù húi。
què xiào fēn fēn míng lì kè,
bái tóu yóu zì zǒu chén āi。