晴和再用丁韵
(明代)陈淳
膏霖溉注既优渥,璇穹顿扫顽云车。
沉香久郁悉清豁,无复沴气东西斜。
金盘拥出三足乌,赫赫耀目伸爪牙。
融融熙熙遍林谷,鸣有喜莺无愁鸦。
东阡土脉浸温畅,颇颇释我农人嗟。
壮者举耜趾相摩,少者行馌肩相差。
乃知乾元父万物,仁育两间同一家。
太和生生终莫遏,不容痴寒固骄夸。
残阴噎噎终必退,安能掩轧壮阳芽。
日涉老仙忧民隐,诗词恳恻如黄麻。
料对兹晨少慰怿,行歌豳颂笔生花。
沉香久郁悉清豁,无复沴气东西斜。
金盘拥出三足乌,赫赫耀目伸爪牙。
融融熙熙遍林谷,鸣有喜莺无愁鸦。
东阡土脉浸温畅,颇颇释我农人嗟。
壮者举耜趾相摩,少者行馌肩相差。
乃知乾元父万物,仁育两间同一家。
太和生生终莫遏,不容痴寒固骄夸。
残阴噎噎终必退,安能掩轧壮阳芽。
日涉老仙忧民隐,诗词恳恻如黄麻。
料对兹晨少慰怿,行歌豳颂笔生花。
《晴和再用丁韵》拼音标注
qíng hé zài yòng dīng yùn
gāo lín gài zhù jì yōu wò,
xuán qióng dùn sǎo wán yún chē。
chén xiāng jǐu yù xī qīng huō,
wú fù lì qì dōng xī xié。
jīn pán yǒng chū sān zú wū,
hè hè yào mù shēn zhuǎ yá。
róng róng xī xī biàn lín gǔ,
míng yǒu xǐ yīng wú chóu yā。
dōng qiān tǔ mài jìn wēn chàng,
pǒ pǒ shì wǒ nóng rén jiē。
zhuàng zhě jǔ sì zhǐ xiāng mó,
shǎo zhě xíng yè jiān xiāng chà。
nǎi zhī gān yuán fù wàn wù,
rén yù liǎng jiān tóng yī jiā。
tài hé shēng shēng zhōng mò è,
bù róng chī hán gù jiāo kuā。
cán yīn yē yē zhōng bì tùi,
ān néng yǎn yà zhuàng yáng yá。
rì shè lǎo xiān yōu mín yǐn,
shī cí kěn cè rú huáng má。
liào dùi zī chén shǎo wèi yì,
xíng gē bīn sòng bǐ shēng huā 。