不才迂疏贻厥罪戾蒙恩放归曷胜感激诗以自慰春功有怀至是始副故及之

(宋代)安道

圣恩宽厚许归田,却是严君谢事年。此日此身方属我,时行时止总自天。

云閒自合深山卧,樗散徒劳大匠怜。剩得居人犹恋恋,夕阳回照有馀妍。

《不才迂疏贻厥罪戾蒙恩放归曷胜感激诗以自慰春功有怀至是始副故及之》拼音标注

bù cái yū shū yí jué zùi lì méng ēn fàng gūi hé shèng gǎn jī shī yǐ zì wèi chūn gōng yǒu huái zhì shì shǐ fù gù jí zhī
shèng ēn kuān hòu xǔ gūi tián,
què shì yán jūn xiè shì nián。
cǐ rì cǐ shēn fāng shǔ wǒ,
shí xíng shí zhǐ zǒng zì tiān。
yún xián zì hé shēn shān wò,
chū sàn tú láo dà jiàng lián。
shèng dé jū rén yóu liàn liàn,
xī yáng húi zhào yǒu yú yán。