读少陵诗

(宋代)陈棣

建安七子文,骚雅生赘疠。
除苛起膏肓,公为第一流。
满朝竞飞翔,惟公独淹留。
平生一严武,几成鞭虎头。
定知诗穷人,到骨未肯休。
执友自青云,蹭跳老沧洲。
破除世万家,曲生聊可谋。
危言竟何补,软语只自羞。
成此一段奇,政坐多牢愁。
收拾万丈光,千古射斗牛。
开卷想清标,凛如对霜秋。
闭户味膏馥,妄言希骅骝。

《读少陵诗》拼音标注

dú shǎo líng shī
jiàn ān qī zǐ wén,
sāo yǎ shēng zhùi lì。
chú kē qǐ gāo huāng,
gōng wèi dì yī líu。
mǎn zhāo jìng fēi xiáng,
wéi gōng dú yān líu。
píng shēng yī yán wǔ,
jī chéng biān hǔ tóu。
dìng zhī shī qióng rén,
dào gǔ wèi kěn xīu。
zhí yǒu zì qīng yún,
cèng tiào lǎo cāng zhōu。
pò chú shì wàn jiā,
qū shēng liáo kě móu。
wēi yán jìng hé bǔ,
ruǎn yǔ zhǐ zì xīu。
chéng cǐ yī duàn qí,
zhèng zuò duō láo chóu。
shōu shí wàn zhàng guāng,
qiān gǔ shè dǒu níu。
kāi juàn xiǎng qīng biāo,
lǐn rú dùi shuāng qīu。
bì hù wèi gāo fù,
wàng yán xī huá líu 。